Thứ Ba, 13 tháng 11, 2012

Chi đi mổ

Lo lắng, phấp phỏng, cuối cùng Chi cũng lên bàn mổ. Ca mổ thành công, mọi người mừng quýnh...hi hi...tớ cũng mừng quýnh chi ạ. Từ hôm Chi đi mổ tâm trạng tớ cứ sao sao ấy, lo lắng không yên. Hôm nay thì yên tâm rồi, cuối tháng này Chi mới về, mong lắm Chi à.Tháng này cửa hàng vắng quá, nhưng tớ chỉ nói với Chi là tình hình bình thường, vì sợ Chi mất vui...Cuối năm rồi , tình hình kinh tế khó khăn quá, tết này chưa biết thế nào?Lâu lắm mới vào blog, blog ơi xin lỗi nhé, vì đến giờ mạng mới ở cửa hàng mới cho phép sử dụng trang này. Dạo này tâm trạng mình cũng rối bời, cuộc sống vẫn bình thường trôi nhưng sao lòng phấp phỏng không yên.Mình chẳng có gì mới, đồng lương hạn hẹp, sang năm bố lại không cho thu tiền thuê nhà nữa chắc là sẽ bí đây.Mình không biết phải làm sao nữa?Suy cho cùng thì khéo ăn thì no khéo co thì ấm, mình chắc phải cố gắng thôi, tết ơi mau đến đi ,vui lắm, để vui một chút xuân muộn màng, tết này làm sao phải có hai đến ba triệu để ăn tết...Mẹ ở trong miền nam lại có chuyện rồi, số mẹ vất vả hay tại mẹ cứ phải tự làm khổ mình, thương mẹ nhưng chẳng giúp gì cho mẹ. Nhiều lúc mình cũng không thể hiểu nổi mẹ nữa, sao mẹ cứ mãi phải sống như thế? Có lẽ không phải mẹ muốn thế, nhưng tại số phận đẩy đưa, con cũng muốn hiểu cho mẹ, thông cảm cho mẹ, nhưng mẹ ơi số mẹ khổ quá...Mình có nên cho anh ấy biết địa chỉ trang blog của mình, cả địa chỉ yahoo của mình nữa, mình thật điên rồ, lòng mình cứ tức tưởi không yên, lẽ nào mình lại xen vào cuộc sống yên ấm của anh ấy, mình thật tệ quá...Mình phải làm sao đây. Có lẽ tất cả đều là do số phận đã an bài, một tin nhắn : " Chúc em vui vẻ hạnh phúc" cũng đủ để an ủi mình suốt đời... thật buồn cười, thật trớ trêu thay.Nhiều lúc mình củng không thể hiểu nổi mình nữa...sao mình cứ luôn xoay sở trong một mớ hỗn độn, chẳng đâu vào đâu...Có lẽ nếu mình làm chuyện gì đi chăng nữa thì anh ấy cũng sẽ tha thứ cho mình,nhưng mình phải làm sao để đỡ phiền lụy cho anh ấy... mình tin trái tim mình sẽ mách bảo đúng đắn, mình đừng yếu mềm, vững tin lên nga ạ.

Thứ Bảy, 26 tháng 3, 2011

Anh - Hồ Quỳnh Hương

Đây là bài hát tôi yêu thích nhất,lời rằng:


Một lời anh không muốn nói


Là một mai hai ta không cách xa


Em vẫn nhớ dẫu muôn vàn xa cách


Nỗi yêu thương đã nguôi phút giây nào


Nhủ lòng mình phải quên để bước tiếp


Một cuộc sống bên em không có anh


Thế nhưng sao thật khó và em đã mỏi mệt


Bước trên đường đời một mình thiếu vắng anh


Làm sao em ru nổi những đêm dài


Làm sao cho con tim đã lạnh lùng


Chỉ mong anh đừng để tình lạnh giá


Hãy sưởi ấm bằng ý nghĩ về em


Hãy cho tình mình nụ hôn nồng say


Hãy gọi thầm tên nhau trong mơ


Và em muốn hét lên cho thỏa nỗi nhớ


Cho vơi đi những khát khao trong lòng


Cho dịu đi tình yêu như cháy bỏng


Nỗi nhớ anh nghẹn ngào ngập tràn trong tim em


Và em hứa sẽ quên anh anh đừng buồn


Xóa hết đi tình yêu xưa bỏng cháy


Thiêu đốt em mỗi khi đông lạnh về


Với em giờ này


Có những điều quan trọng hơn cả sự lừa dối


Và yêu anh...


Còn đây là lời tự sự kèm theo với bài hát trên:


Tôi và anh... ông trời se duyên,làm sao cứ nhớ nhau hoài, cứ yêu nhau mãi mãi không thôi....Anh mơ màng nghe tôi kể về một người đàn ông xa lạ nào đó mà trong lòng cứ dậy sóng từng hồi...Tình yêu càng lớn thì sự ghen tuông cũng càng lớn theo...


Nỗi đau ấy tồn tại hàng thế kỉ, anh cười với tôi, nụ cười của sự thua hay thắng, và tôi muốn hiểu, tôi cũng muốn anh hiểu tất cả....anh ơi...


Tất cả đều là thật đấy, không phải trong mơ,anh cứ sống bình yên và mơ về em , nghĩ về em anh nhé...Có một điều rất thật, đó là tình yêu chúng mình...


Em không muốn nói nhiều về tình yêu mà dường như nó vẫn luôn luôn tồn tại giữa hai ta cho dù có kiềm chế đến bao nhiêu đi chăng nữa...Anh đã sống bình yên bên gia đình yêu thương của mình...em mong anh hạnh phúc, hơn bao giờ thật lòng em mong anh hạnh phúc, anh ơi...


Dù cho mùa xuân có run rẩy bao nhiêu lần đi chăng nữa thì đóa hoa xưa cũng sẽ phai tàn anh biết không, chỉ mong anh hiểu rằng chỉ còn lại tình yêu vĩnh hằng của đôi ta mà không có điều gì lí giải nổi.


Mùa xuân đang run rẩy và đóa hoa xưa dẫu đã tàn phai...


 

Thứ Tư, 5 tháng 1, 2011

Sao người làm cho ta buồn thế

Sao người làm cho ta buồn thế? Thầm hỏi: " Người có yêu em không?" Người trả lời: "Đã bao năm qua, tôi vẫn không thể quên được em..." Nhưng người lấy vợ đã được hai năm, hứa mua cho mình một chiếc dây buộc tóc thật đẹp, nhưng năm mới đã sang rồi vẫn chưa thấy đâu.Đành rằng người yêu tôi đơn phương, nhưng sao cứ nhất thiết phải gặp nhỉ...Hôm nay gọi điện, người không nghe máy, rõ ràng có vào mạng nhưng chát lại ko trả lời, có tin được không đây?Đàn ông con trai gì mà thế, để buồn cho người mình yêu...Tôi không rung động trước người, nhưng thấy hụt hẫng vì một người yêu mình nhiều như thế mà cũng có lúc khiến mình phải buồn....hi hi... lạ thật, tôi cũng không hiểu nổi mình nữa. Gía như anh đừng gặp, đừng nói ra những lời như thế thì tôi sẽ không đau lòng, phải không anh...Hồi xưa , tôi vẫn nhớ chiếc kẹp tóc rất đẹp anh mua cho mình, tôi rất thích chiếc kẹp tóc đó, nó đính hột đá bẩy màu và đá xanh, rất hợp với tôi, nhưng một thời gian sau chiếc kẹp gãy đôi và tôi đã bỏ nó rồi, nhưng hình ảnh của nó thì tôi không bao giờ quên...tuy ko yêu anh nhưng thỉnh thoảng anh lại khiến tôi bâng khuâng hẫng hụt, không hiểu tại sao,nhưng đó không phải là cảm giác yêu, có lẽ đó là cảm giác được yêu....tôi cũng không quan tâm đến anh lắm, và cũng không hiểu tại sao anh lại yêu mình, nhưng ở bên anh tôi thấy không được thoải mái, lệch pha, chỉ coi nhau như bạn...he he... thế mà tôi lại không từ chối gặp anh ... kể cũng lạ... tôi không thể nào cất lời từ chối được. Có lẽ tôi buồn không phải tại anh mà tại vì tình yêu không song hành giữa chúng tôi , chỉ từ một phía, buồn cho anh và buồn cho tôi...Anh nói định không lấy vợ, anh nói chuyện như đùa, vợ là vợ, em là em, thế sao được ...Anh còn nói không chắc cứ phải yêu mới lấy, cứ phải lấy là yêu...Thế anh không định mang hạnh phúc lại cho người bạn đời trăm năm của mình sao. Hay là anh cũng như tôi không may mắn trong tình yêu. Đâu là câu trả lời, mà thôi, thắc mắc làm gì, tình yêu không phải là một cái gì đó hoàn hảo. Tôi yêu em còn em yêu người khác, theo tình tình chạy chạy tình tình theo...he he.Có lẽ tình yêu cũng có quy luật riêng của nó, mấy ai hạnh phúc trọn vẹn trong tình yêu. Có lẽ anh cảm thấy bị bắt nạt nên không thích liên lạc. Mà anh có là gì của tôi đâu mà đòi hỏi, anh cũng như bao người đàn ông khác mà thôi, đến rồi đi, đôi lúc khiến tôi chợt buồn chợt chạnh lòng, thế thôi...Chúc anh hạnh phúc bên người mình yêu và sống sao cho tốt anh nhé. Hãy thương yêu và sống trọn đời bên người đầu gối tay ấp với mình, hãy mang lại hạnh phúc và bình yên cho cô ấy, tôi chỉ coi anh như bạn mà thôi, nghe anh...

Thứ Tư, 22 tháng 12, 2010

Tản mạn về tình yêu

Nàng vừa tròn 19 tuổi, cái tuổi phập phồng e sợ, chưa biết yêu đương là gì. Thế mà một anh béo ị cứ lê thê bám riết, tán tỉnh đủ đường, he he , thế mà lại hay. Thế là nàng mới nếm trải cảm giác yêu đương, nàng không yêu nhưng cơ thể hừng hực nóng bừng mỗi khi anh ta lại gần. Nàng cảm thấy xấu hổ, ngượng chết đi được.Nàng quyết xa lánh anh chàng béo ị đó cho nhẹ lòng...he he.. Hồi ấy nàng hai mươi...hai năm học trung cấp mà một anh bạn cùng lớp cứ mỗi lần học bài lại ghé sát mặt vào mặt nàng, phả phả hơi ấm ra từ miệng làm nàng mắc cỡ đỏ chín mặt, nàng phát hiện anh ta thích nàng, nhưng lòng nàng nhẹ tênh ,bơ lác, không thèm để ý đến anh chàng tội nghiệp, vài bức thư anh ta gửi cho nàng nàng cũng quẳng đâu mất chẳng biết nữa...Thế rồi vào một buổi chiều cuối thu, chàng xuất hiện thình lình như cơn gió, ùa vào trong tóc hôn lên bờ môi nàng. Trái tim nàng xốn xang kì lạ , như có phép màu...chàng cuốn nàng đi xa thật xa...cuốn đi mãi mãi...Nhưng nàng không thể cầm tay chàng đặt lên môi hôn dù chỉ một lần, dù nàng đã hát cho chàng nghe trọn vẹn bản tình ca êm ái dường nào.Chàng đi vào quá khứ một cách hồn nhiên vô độ...vô độ đến nỗi mỗi khi nghĩ đến chàng mắt nàng lại ứa lệ tràn mi.Một vệ tinh mới của nàng xuất hiện,như một vạt nắng cuối trời, nàng đưa tay che vạt nắng nhòa để cố níu giữ hình ảnh của chàng,vì chàng là chủ nhân trong trái tim nàng,nhiều vệ tinh khác vây quanh nàng nhưng lòng nàng hờ hững vô biên,người ta vẫn nhớ vẫn thương nàng nhưng trong tim nàng chỉ có anh là người duy nhất hoàn hảo.Nhưng nàng cảm thấy nàng có thể hòa tan vào anh rồi chợt tan biến như gió thoảng mây trôi. Nàng dừng lại vì e sợ, vì nàng yêu cuộc sống, vì nàng sợ bị phản bội. Vừa mong manh nàng lại long lanh như sương sớm ban mai, nàng đẹp. Nàng rất đẹp. Nhưng chỉ có anh là đường viền hoàn hảo trên môi nàng. Một đóa hồng cho tình đầu...Nàng trong trẻo, đẹp tựa như một đóa hoa lan rừng...Đêm đêm nàng vẫn đi vào giấc mơ của anh, người hùng trong trái tim nàng...Anh và nàng, hai thế giới hai nửa yêu thương nếu ghép lại thì sẽ thành một vòng tròn hoàn hảo.Chỉ tiếc ông trời không cho họ thành đôi...hai nửa yêu thương mãi mãi xa... khung trời cách biệt...vệ tinh thì có thể đến gần , nhưng anh thì không... nàng không có duyên gặp lại anh. Nàng khao khát mòn mỏi đợi chờ, vẫn không gặp lại anh dù chỉ một lần. Anh đã tan biến vào mây, vào hư vô, vô tình vô ý....Anh đã chia tay....

Thứ Ba, 23 tháng 11, 2010

Sao lại thế?

Sao mình lại thế? Dạo này chẳng thiết gì chat chít, blog...thi thoảng cứ buồn buồn vu vơ, thân thể ì ạch. Dạo này cũng chẳng buồn sang Kiến Thụy chơi. Thiên hạ cứ làm ăn, nhảy múa hát ca ầm ầm mà sao mình cứ đơ đơ ra...chán thật. Phòng ốc của mình thì cũng đã trang hoàng, tuy không phải nhà lầu xe hơi nhưng cũng thật xinh xắn dễ thương,chăn mới thì cũng đã mua một cái rất đẹp, thế mà vẫn không cảm thấy ấm áp, thậm chí có khi còn cảm thấy lạnh lẽo và cô đơn...Thế mới nghĩ, con người ta đầy đủ quá cũng sinh tật chán đời, sạch sẽ quá cũng sinh bệnh ra đấy....Chắc tại dạo này mình làm nhiều giờ quá nên bị stress....Nga ơi, sao cuộc sống của mình lại tệ thế, không bao giờ vừa lòng với bản thân mình, luôn mơ mộng cái này cái nọ,và bao giờ cũng mặc cảm vì bản thân mình thua chị kém em không bằng người khác.Biết tâm sự với blog thế này là cởi mở hết tâm tư,nhưng mong các bạn đọc xong đừng cười mình nhé...Mình thèm có một đứa con đến thế, nhưng không có chồng thì sao mà có con được, đàn ông bây giờ thì không tìm được người nào đủ tin tưởng để làm chỗ dựa trong cuộc sống. Mình cứ rời ngôi nhà thân yêu ra thì lại cảm thấy cuộc đời chông chênh không điểm tựa.Hạnh phúc tựa như đám mây xa, cứ mịt mù tít tắp diệu vợi. Không biết em dâu mình có con rồi thì tính nết có thay đổi không, có còn tốt với chị như lúc trước không.Từ khi có cháu thì sau nỗi vui mừng còn lại là cảm giác cô đơn trống trải,buồn vu vơ.Nghĩ lại những gì mình mong muốn mình chỉ đạt được có một nửa...Biết làm sao bây giờ, người đàn ông lí tưởng cũng đã rời xa mình từ rất lâu, thế nên mình biết cuộc đời này mình không bao giờ có được hạnh phúc trọn vẹn...mơ ước xa vời suy nghĩ viển vông, lung tung... nhiều lúc còn phải tự nhắc nhở mình tránh xa những cạm bẫy cuộc đời, đừng để mình vấp ngã và phải ân hận nhiều, con người ta cứ được voi lại đòi tiên mà, thế nên phải tự biết cân bằng bản thân và sống cho thật tốt, như thế sau này về già mới khỏi ân hận và tiếc nuối những điều mà ta phạm phải vì lúc đó đã quá muộn màng...Đi chợ hàng mua được một cây hoa hồng nhỏ xinh và tập chăm sóc nó cho đỡ buồn, tìm vui từ những điều nhỏ nhặt trong cuộc sống và chăm chỉ giúp đỡ mọi  người cũng làm mình bớt buồn...thế thôi...

Thứ Tư, 17 tháng 11, 2010

Thiên thần đã chào đời

Thế là cháu đã ra đời, ngày 15 tháng 11 năm 2010 dương lịch, lúc 16h 35, ngày 10/10/2010 âm lịch, 3,2kg, năm Canh Dần. Thiên thần đã chào đời, cháu vừa lọt lòng mẹ đôi mắt he hé mở,cái đầu vừa dài vừa nhọn. Ờ há, người ta bảo trẻ con lọt lòng mẹ mắt còn nhắm mấy ngày sau mới mở, đằng này cháu lại mở mắt luôn làm bác rất ngạc nhiên, mấy bạn sinh cùng ngày cũng thế...cái miệng bé bé xinh xinh nếm nếm những giọt sữa đầu tiên trông đến là yêu... bố Hiệp vất vả, đi đi lại lại mang nào là chăn gối cặp lồng khăn khố quần áo ..v..v  ...lại còn phải nấu cháo chân giò mang lên cho mẹ Tâm nữa, vất vả quá.... Bác ngày nào cũng mò lên bệnh viện, lúc thì bế cháu, lúc thì ngắm cháu ngủ cho đỡ nhớ... bố mẹ cháu đặt tên cho cháu là Nguyễn Hoàng Đức...thế mà bác chẳng làm được việc gì giúp mọi người, bà Hoa thì thức đêm trông cháu cũng vất vả , bà ngoại cháu thì túc trực suốt ban ngày, bố cháu thì đi đi lại lại mang cơm nước cũng vất vả, còn bác chỉ ghé thăm được chút rồi lại phải đi làm. Bố cháu bảo có mỗi thằng cu để nối dõi tông đường lại còn không chăm...mẹ tròn con vuông khỏe mạnh cả nhà đều mừng... Ông nội cháu thì vẫn chưa gặp mặt cháu dù cháu đã ra đời được hai ngày rồi...trông cháu rất giống bố, cái miệng bé bé xinh xinh, mút mút sữa, mà sao ông nội bình tĩnh thế nhỉ, ngày mẹ cháu sinh ông nội đi mua hoa quả về thắp hương để ông bà phù hộ cho...còn bà nội ở tít trong miền nam không gặp cháu được, nếu bà nội mà được bế cháu trên tay thì chắc là vui lắm..Bác nghĩ mà thấy thương bà nội quá, cháu ra đời mà không được bế ẵm nựng nịu.Đêm đầu tiên cháu khóc rất nhiều, ngày đầu tiên hai bàn chân bé xíu nhợt nhạt quá, bác cứ lo không biết có sao không,nhưng đến ngày thứ hai thì hai bàn chân đã đỏ hồng lên , thế là hết lo. Hôm nay cái đầu nhỏ xinh của cháu đã tròn tròn ra, không còn dài và nhọn như hôm đầu nữa, cái miệng bé bé xinh mút sữa đến là đáng yêu, cả nhà yêu cháu lắm cháu có biết không....

Thứ Năm, 11 tháng 11, 2010

Cháu sắp ra đời

Chỉ còn mấy ngày nữa là cháu sẽ chào đời, mẹ Tâm đặt tên cho cháu là Đức, bác cảm thấy hồi hộp và rất vui. Nhưng bác sỹ bảo cháu bị giãn phổi,bây giờ trong bào thai chưa điều trị được, bao giờ ra đời thì điều trị sẽ khỏi. Bác thấy lo lo,hi vọng bác sỹ nói thật chứ không chỉ nói thế để động viên gia đình.Mong cháu ra đời thông minh và khỏe mạnh. Cứ thế này có khi bác phải mua một cái máy ảnh tự động để chụp cháu mất thôi, để còn cho lên blog, bác có nhiều dự định lắm, bao giờ cháu ra đời sẽ mua cái gì cho cháu ăn này, thỉnh thoảng sẽ đi shoping sắm quần áo cho cháu này, cho cháu đi chụp ảnh này, v..v...có cháu cả nhà vui lắm lắm...