Thứ Ba, 24 tháng 8, 2010
Những suy nghĩ vụn vặt
Thứ Tư, 11 tháng 8, 2010
Quê hương yêu dấu
Thứ Năm, 5 tháng 8, 2010
Không đề
- Tình yêu có thật mà cũng như là không tồn tại...
- Khi ta yêu người ta đã đánh mất chính mình mà đôi khi ta cũng không hiểu tại sao?
- Tình yêu dành cho nhau thật nhiều hạnh phúc và cũng thật nhiều khổ đau,
- Khổ đau của tình yêu là nỗi đau miên man dài bất tận...
- Khi xa người tưởng sẽ quên người như quên bao hình bóng khác đã từng thóang đi qua trong đời ta...
-Nhưng rốt cuộc vẫn không quên được người...
-Nhưng rốt cuộc lòng ta vẫn tràn ngập bao cảm xúc đau khổ ngọt ngào...
- Đau khổ ngọt ngào là trái đắng của tình yêu bất tận....
-Bất tận ngọt ngào là trái đắng của tình yêu...
- Khi ta xa người ta mới hiểu người là tất cả đời ta..
- Đời ta xa người thật vô nghĩa và lê thê nhưng lòng ta vẫn phải cam chịu...
-Vì biết giờ này người đã hạnh phúc ấm êm bên người con gái khác...
- Chúc người mãi mãi trọn vẹn những hạnh phúc ấm êm...
-Đêm đông lạnh giá mình ta đi về bên lối nhỏ mà lòng đầy giá lạnh...
-Đêm đông gió rét thổi một mình ta chẳng còn chút hơi ấm tình yêu...
-Đêm ba mươi tết một mình ta đón giao thừa...
-Cô đơn...cô đơn...cô đơn....và cô đơn...
-Ngày mai biết rằng ta thật sự đã không còn là nàng công chúa nhỏ trong tim người nữa...
- Thì ta biết rằng ta vẫn còn là khung trời kỉ niệm trong tim người...
- Mãi mãi về sau...
- Sau này khi ta đã không còn là nàng công chúa nhỏ nữa
- Liệu trong tim người có còn hình bóng của ta không?
-Nhưng tình yêu vẫn mặc nhiên tồn tại...
-Như nỗi buồn mùa thu đi suốt cuộc đời ta....
(Gửi anh- mối tình đầu của em)
Thứ Tư, 21 tháng 7, 2010
Tự sự
Thứ Sáu, 16 tháng 7, 2010
Kỷ niệm xưa
Đọc blog của dohanhdung-flu lại nhớ về tuổi thơ của mình. Hồi ấy mình mới vào lớp 10. Mình viết văn không được hay như dohanhdung nên minh cũng không tự tin lắm...Hồi ấy nhà mình có một cái ao to nuôi tòan cá trắm cỏ, cá chép, cá trôi....Những buổi đi học về chiều rỗi rãi lại theo chị Huế đi cắt cỏ ngòai ruộng. Cắt được một bao cỏ xanh mướt về ném xuống cho cá ăn, cá chỉ ăn một lóang là hết. Ở bờ dậu nhà mình có mấy cây hoa nhài đến mùa là nở hoa thơm phức. Những lúc đi học về, khoảng tầm chiều chiều mình lại chạy tót ra bờ dậu ngồi xuống ngắm nghía mấy bông hoa nhài trắng muốt, hương thơm bải lải.....Các cụ bảo hoa nhài là lòai hoa nở về đêm nên tuy đẹp và thơm nhưng không được ưa chuộng lắm. Riêng mình thì mình không thể nào quên được cái giây phút buổi sáng sớm tinh sương những bông hoa bé nhỏ trắng muốt nở ra toả hương thơm ngát rung rinh dưới chân dậu. Hồi ấy mình cũng nhỏ nhắn trắng trẻo dễ thương lắm. Thấm thoắt đã hai mươi năm trôi qua. Mình đã thay đổi thật nhiều, ôi thời gian, làm cho người ta già đi và chai sạn. ÔI tuổi thơ của tôi, nhìn bạn bè đã lập gia đình, con cái đuề huề.....mấy ai còn nhớ được những kỉ niệm tuổi thơ xưa. Ngày xưa mình còn có lúc đi khắp xóm hái những bông hoa dại đủ các lọai về thiết kế được một lọ đủ những bông hoa sắc màu khác nhau tuyệt đẹp, rồi ngồi ngắm nghía tác phẩm của mình một cách say xưa. Thời đi học cũng có nhiều kỉ niệm đẹp, tan học thường cùng Nhung tạt vào quán cùng nhâm nhi đĩa kem mát lạnh hay một cốc sữa chua....Ngày ấy có lẽ mình đã học cùng anh ở trường Thái Phiên.Vì cái dáng người ấy quen lắm. Ngày ấy có lẽ mình cũng đã từng rung động trước anh, nhưng vì chỉ là một thóang qua, nên chúng mình đã đi lướt qua nhau....Tình yêu là một cái gì đó rất khó cắt nghĩa....Mình nhiều lúc cứ tưởng sẽ quên được anh nhưng hòan tòan bất lực với chính bản thân mình. Có những lúc mình gục đầu đau khổ và chỉ muốn khóc vì cái cảm giác nhớ nhung cứ ám ảnh. Gìờ này không biết có một phút giây nào anh nhớ đến mình không, hay là đã có vợ con rồi thì đã quên người xưa....Đôi lúc mình cũng thấy anh cũng không hẳn là một người hòan hảo. Có lẽ số phận đã an bài. Ai bảo mình sinh ra đã là một người kém tự tin. Mình đã để mất anh, mất đi một tình yêu đẹp để rồi suốt đời nuối tiếc.Anh vừa là nỗi nhớ, vừa là tình yêu , vừa là niềm tự hào của mình. Nhưng mình có nhầm không khi những lúc khó khăn nhất anh đã không ở bên mình. Nhưng đó cũng không phải là lỗi của anh. Tình yêu chỉ còn là những kỉ niệm ngọt ngào, cứ vương vấn và day dứt mãi không nguôi....
Thứ Hai, 28 tháng 6, 2010
Nước mắt của trời

Thứ Sáu, 11 tháng 6, 2010
Sao ta chon người này
cũng như giữa nước chanh và tắc đá
vì thói quen hay vì điều gì mà chính ta nhiều khi cũng không rõ
để rồi ta trượt dài xuống vực sâu...
Ta chọn người này vì đã bước bên cạnh ta dài lâu
ta chọn người này vì một đôi lần ta được chia sẻ
ta chọn người này vì có một ngày mưa ta được về trong chiếc dù xa lạ
ta chọn người này vì nghĩ rằng ta đã mắc nợ
một điều gì đó không thể gọi tên...
Tại sao ta chọn người này...có lẽ ta cũng đã quên...
có những quyết định trong đời không cần những lí do chính đáng
ta gật đầu giản đơn như bao cái gật đầu khác
ta nắm một bàn tay mà không bận tâm nhiều đến cảm giác
rồi cứ thế bước đi...
Tại sao ta không chọn người đó cho một lần đổi thay
người đã khóc như trẻ con khi mơ về ta trong giấc ngủ
người đã nói dù có ôm hôn ta vạn lần cũng không đủ
cho tất cả thương nhớ này...
Ta không chọn người đó như không chọn một ngày mưa bay
(nhưng ta chọn người này cũng đâu phải bởi ta yêu nắng ấm...)
ta không chọn người đó vì tin rằng cuộc đời quá rộng
(nhưng ta chọn người này cũng đâu phải bởi cuộc đời nhỏ nhoi...)
Tại sao ta không chọn người đó cho nước mắt lẫn với tiếng cười
hay ta chọn người này để mong được bình yên mà sống
nhưng làm sao biết sóng gió thì nhạt nhòa hơn là câm lặng
làm sao biết bình yên không chứa đựng trong lòng mình vực thẳm
Giữa người đó và người này...
tại sao ta không chọn người đó
dù chỉ để một lần trong đời được biết hơi ấm bàn tay!...