Thứ Hai, 19 tháng 11, 2012

Thế giới di động


Đi mua camera du lịch ở thế giới di động

Cháu bị khỉ cắn đứt tay




Hôm qua bà Hoa cùng mấy chị em của bà cho cháu ra Hòn dáu resort ngoài Đồ sơn chơi  ( không hiểu đầu mùa đông mà ra ngoài ấy làm gì nhỉ ) . Xe vừa đến nơi là cháu tót xuống chạy ngay ra chỗ chuồng khỉ . Khổ nỗi chú khỉ tưởng cháu cho gì ăn nên đớp luôn một miếng ( khi cháu bám tay vào bờ rào ) làm cháu phải đi bệnh viện khâu 3 mũi. Cháu khóc rất nhiều và to, bàn tay bé  xíu bị băng bó trông thương quá. Thế mới biết ngoài đó họ tắc trách quá, không biết còn bao cháu nhỏ bị tai nạn như cháu mình nữa đây. Đáng lẽ phải làm hai hàng rào một ở trong chuồng thú và một hàng rào bảo vệ bên ngoài mới phải, thật đáng tiếc....

Thứ Bảy, 17 tháng 11, 2012

Cái rét đầu đông , khăn em bay ....

Hoa sữa thôi rơi .... rùi....hí hí....( tự nhiên sao cười zô duyên thế nhở ). Thế là mùi hoa sữa khắp trên phố phường đã theo thu tàn mà trôi qua mất rồi, thu năm nay chỉ thấy loáng thoáng chút hương hoa sữa chứ dư vị không đậm như mọi năm...Cái rét đầu đông thì phải đi kèm với khăn em bay nên mình mới tậu luôn hai em khăn vừa xinh và mềm mại để cho cái cổ đỡ lạnh ( đầu đông mà cổ lạnh thế không biết ). Năm nay dự đoán rét muộn nên có thể đến giữa mùa trời sẽ rất lạnh, cụ thể là có thể tết sẽ rét , úi trùi ui chưa biết rét đến cỡ nào....hi hi...Trước ngày sinh nhật hai hôm mình đi chợ cát bi mua túi xách vì em túi kia đã cũ quá rồi, lọ mọ mãi mới chọn được chiếc túi ưng ý. Sáng hôm đấy rủ em Nguyệt ( cùng chỗ làm ) đi ăn mì vằn thắn Chu Châu ( mì ở đây ăn ngon nhất và hợp với khẩu vị mình nhất ) nhưng khổ nỗi tiệm mỳ  lại bán vào buổi tối nên hai chị em đành chưng hửng, cuối cùng tạm tạt vào nhà hàng bên cạnh để măm món bún bò huế cổ truyền. Hương vị của món bún bò huế khá ngon, nó khiến mình nhớ lại nhưng năm tháng còn học ở Sài gòn mà thấy nao lòng. Tô bún to ăn xong no ứ hự mà sao không có cảm giác ngon miệng như hồi ăn ở trong Sài gòn...có lẽ khác là ở không gian, và hình như ngày xưa tuổi thanh niên bẻ gẫy sừng trâu  ăn món gì cũng thấy khoái khẩu.....
Hải phòng sắp tết vắng vẻ quá nhưng mình vẫn thấy lòng chộn rộn không yên, mấy hôm trước đi làm nghe ké được mấy bác già về hưu nói chuyện chính trị nói rằng cửa khẩu Trung quốc cấm biên nên hàng hóa ít , việc ở cảng em mình cũng ít hẳn đi, kinh tế suy thoái nên đời sống khó khăn. Cửa hàng giảm biên 1/3 nhân viên mà tình hình vẫn chưa sáng sủa chút nào.. thật đáng lo quá....Dạo này sức khỏe của mình cũng khá ổn định nên cũng thấy yên tâm.  ở đối diện chỗ làm mình trong ngõ trung tâm ngoại ngữ có một quán nhỏ bán món ăn Hàn quốc, mình đã ghé ăn thử, 20k một đĩa bánh nếp xào ớt chỉ được vài miếng nhỏ nhỏ ăn cũng tạm,30k một tô cơm trộn ăn cũng thấy bình thường chỉ là một ít rau củ các màu bày lên trên cơm trắng và một ít tương chua ngọt, trên cùng là một quả trứng ốp... ăn cũng thấy phình phường thôi.... Tự nhiên thấy nhớ Hà nội , muốn gặp cafe (meo- Hồng Hà)... Bẵng đi một năm tớ không chat chit , blog mà bạn đã đi du lịch khắp chốn cùng nơi, chụp được bao nhiêu ảnh đẹp, post lên cho bạn bè cùng xem thấy thú vị quá,.  Hai tấm ảnh trên là tớ chụp với các em ở cửa hàng, tên nào béo nhất chính là tớ đấy ....he ...he...

Thứ Năm, 15 tháng 11, 2012

Bé con lon ton nhà bác

Hôm nay là sinh nhật cháu tròn 2 tuổi, 15-11-2012, nhanh quá, bác muốn post hình của cháu lên nhưng file trong máy bị mất rồi. Thôi đành để lúc khác vậy. Lạy trời lạy phật, cháu lớn lên khỏe mạnh, ngoan ngoãn, thông minh thật được như ý nguyện của bác năm xưa, thật may mắn quá. Cháu biết đi, biết chạy, biết nói , tuy nói chưa tròn vành rõ chữ nhưng cái miệng bé nhỏ bi bô thật dễ thương. Bác bảo : " Chào bác đi " thì cháu lại nói : " Chào bánh " hi hi.... buồn cười quá, hôm qua bác đi làm về, thấy cháu đang ngồi chơi ở cầu thang , đang lấy cái chổi sơn gõ gõ rất mạnh vào lan can, làm sứt hết cả sơn, vừa nhìn thấy bác về cháu liền vừa gõ vừa nói : " Đánh nha, đánh nha.." ( nghĩa là nói " đánh  nga, đánh nga " đấy . Thật nghịch ngợm quá đi mất thôi ...Hôm nay, bố mẹ cho cháu lên vườn trẻ chơi cháu chạy lon ton khắp nơi , vừa nhìn thấy  bác ngồi trong hiệu ảnh cháu liền chạy  vào  nói to : " ờ nha, ờ nha..." ( nghĩa là " ờ nga , ờ nga " đấy, rồi chạy biến tót ra ngoài mất bác đuổi theo mãi mới kịp. Hôm trước bác cũng mua quà sinh nhật sớm cho cháu rồi , là hai chiếc áo mùa thu rất xinh , cháu nhiều quần áo lắm tha hồ mà mặc...hi hi...Đức của bác ngoan quá , dễ thương quá


Thứ Ba, 13 tháng 11, 2012

Chi đi mổ

Lo lắng, phấp phỏng, cuối cùng Chi cũng lên bàn mổ. Ca mổ thành công, mọi người mừng quýnh...hi hi...tớ cũng mừng quýnh chi ạ. Từ hôm Chi đi mổ tâm trạng tớ cứ sao sao ấy, lo lắng không yên. Hôm nay thì yên tâm rồi, cuối tháng này Chi mới về, mong lắm Chi à.Tháng này cửa hàng vắng quá, nhưng tớ chỉ nói với Chi là tình hình bình thường, vì sợ Chi mất vui...Cuối năm rồi , tình hình kinh tế khó khăn quá, tết này chưa biết thế nào?Lâu lắm mới vào blog, blog ơi xin lỗi nhé, vì đến giờ mạng mới ở cửa hàng mới cho phép sử dụng trang này. Dạo này tâm trạng mình cũng rối bời, cuộc sống vẫn bình thường trôi nhưng sao lòng phấp phỏng không yên.Mình chẳng có gì mới, đồng lương hạn hẹp, sang năm bố lại không cho thu tiền thuê nhà nữa chắc là sẽ bí đây.Mình không biết phải làm sao nữa?Suy cho cùng thì khéo ăn thì no khéo co thì ấm, mình chắc phải cố gắng thôi, tết ơi mau đến đi ,vui lắm, để vui một chút xuân muộn màng, tết này làm sao phải có hai đến ba triệu để ăn tết...Mẹ ở trong miền nam lại có chuyện rồi, số mẹ vất vả hay tại mẹ cứ phải tự làm khổ mình, thương mẹ nhưng chẳng giúp gì cho mẹ. Nhiều lúc mình cũng không thể hiểu nổi mẹ nữa, sao mẹ cứ mãi phải sống như thế? Có lẽ không phải mẹ muốn thế, nhưng tại số phận đẩy đưa, con cũng muốn hiểu cho mẹ, thông cảm cho mẹ, nhưng mẹ ơi số mẹ khổ quá...Mình có nên cho anh ấy biết địa chỉ trang blog của mình, cả địa chỉ yahoo của mình nữa, mình thật điên rồ, lòng mình cứ tức tưởi không yên, lẽ nào mình lại xen vào cuộc sống yên ấm của anh ấy, mình thật tệ quá...Mình phải làm sao đây. Có lẽ tất cả đều là do số phận đã an bài, một tin nhắn : " Chúc em vui vẻ hạnh phúc" cũng đủ để an ủi mình suốt đời... thật buồn cười, thật trớ trêu thay.Nhiều lúc mình củng không thể hiểu nổi mình nữa...sao mình cứ luôn xoay sở trong một mớ hỗn độn, chẳng đâu vào đâu...Có lẽ nếu mình làm chuyện gì đi chăng nữa thì anh ấy cũng sẽ tha thứ cho mình,nhưng mình phải làm sao để đỡ phiền lụy cho anh ấy... mình tin trái tim mình sẽ mách bảo đúng đắn, mình đừng yếu mềm, vững tin lên nga ạ.

Thứ Bảy, 26 tháng 3, 2011

Anh - Hồ Quỳnh Hương

Đây là bài hát tôi yêu thích nhất,lời rằng:


Một lời anh không muốn nói


Là một mai hai ta không cách xa


Em vẫn nhớ dẫu muôn vàn xa cách


Nỗi yêu thương đã nguôi phút giây nào


Nhủ lòng mình phải quên để bước tiếp


Một cuộc sống bên em không có anh


Thế nhưng sao thật khó và em đã mỏi mệt


Bước trên đường đời một mình thiếu vắng anh


Làm sao em ru nổi những đêm dài


Làm sao cho con tim đã lạnh lùng


Chỉ mong anh đừng để tình lạnh giá


Hãy sưởi ấm bằng ý nghĩ về em


Hãy cho tình mình nụ hôn nồng say


Hãy gọi thầm tên nhau trong mơ


Và em muốn hét lên cho thỏa nỗi nhớ


Cho vơi đi những khát khao trong lòng


Cho dịu đi tình yêu như cháy bỏng


Nỗi nhớ anh nghẹn ngào ngập tràn trong tim em


Và em hứa sẽ quên anh anh đừng buồn


Xóa hết đi tình yêu xưa bỏng cháy


Thiêu đốt em mỗi khi đông lạnh về


Với em giờ này


Có những điều quan trọng hơn cả sự lừa dối


Và yêu anh...


Còn đây là lời tự sự kèm theo với bài hát trên:


Tôi và anh... ông trời se duyên,làm sao cứ nhớ nhau hoài, cứ yêu nhau mãi mãi không thôi....Anh mơ màng nghe tôi kể về một người đàn ông xa lạ nào đó mà trong lòng cứ dậy sóng từng hồi...Tình yêu càng lớn thì sự ghen tuông cũng càng lớn theo...


Nỗi đau ấy tồn tại hàng thế kỉ, anh cười với tôi, nụ cười của sự thua hay thắng, và tôi muốn hiểu, tôi cũng muốn anh hiểu tất cả....anh ơi...


Tất cả đều là thật đấy, không phải trong mơ,anh cứ sống bình yên và mơ về em , nghĩ về em anh nhé...Có một điều rất thật, đó là tình yêu chúng mình...


Em không muốn nói nhiều về tình yêu mà dường như nó vẫn luôn luôn tồn tại giữa hai ta cho dù có kiềm chế đến bao nhiêu đi chăng nữa...Anh đã sống bình yên bên gia đình yêu thương của mình...em mong anh hạnh phúc, hơn bao giờ thật lòng em mong anh hạnh phúc, anh ơi...


Dù cho mùa xuân có run rẩy bao nhiêu lần đi chăng nữa thì đóa hoa xưa cũng sẽ phai tàn anh biết không, chỉ mong anh hiểu rằng chỉ còn lại tình yêu vĩnh hằng của đôi ta mà không có điều gì lí giải nổi.


Mùa xuân đang run rẩy và đóa hoa xưa dẫu đã tàn phai...