Thứ Sáu, 16 tháng 7, 2010

Kỷ niệm xưa

Đọc blog của  dohanhdung-flu lại nhớ về tuổi thơ của mình. Hồi ấy mình mới vào lớp 10. Mình viết văn không được hay như  dohanhdung nên minh cũng không tự tin lắm...Hồi ấy nhà mình có một cái ao to nuôi tòan cá trắm cỏ, cá chép, cá trôi....Những buổi đi học về chiều rỗi rãi lại theo chị Huế đi cắt cỏ ngòai ruộng. Cắt được một bao cỏ xanh mướt về ném xuống cho cá ăn, cá chỉ ăn một lóang là hết. Ở bờ dậu nhà mình có mấy cây hoa nhài đến mùa là nở hoa  thơm phức. Những lúc đi học về, khoảng tầm chiều chiều mình lại chạy tót ra bờ dậu ngồi xuống ngắm nghía mấy bông hoa nhài trắng muốt, hương thơm bải lải.....Các cụ bảo hoa nhài là lòai hoa nở về đêm nên tuy đẹp và thơm nhưng không được ưa chuộng lắm. Riêng mình thì mình không thể nào quên được cái giây phút buổi sáng sớm tinh sương những bông hoa bé nhỏ trắng muốt nở ra toả hương thơm ngát rung rinh dưới chân dậu. Hồi ấy mình cũng nhỏ nhắn trắng trẻo dễ thương lắm. Thấm thoắt đã hai mươi năm trôi qua. Mình đã thay đổi thật nhiều, ôi thời gian, làm cho người ta già đi và chai sạn. ÔI tuổi thơ của tôi, nhìn bạn bè đã lập gia đình, con cái đuề huề.....mấy ai còn nhớ được những kỉ niệm tuổi thơ xưa. Ngày xưa mình còn có lúc đi khắp xóm hái những bông hoa dại đủ các lọai về thiết kế được một lọ đủ những bông hoa sắc màu khác nhau tuyệt đẹp, rồi ngồi ngắm nghía tác phẩm của mình một cách say xưa. Thời đi học cũng có nhiều kỉ niệm đẹp, tan học thường cùng Nhung tạt vào quán cùng nhâm nhi đĩa kem mát lạnh hay một cốc sữa chua....Ngày ấy có lẽ mình đã học cùng anh ở trường Thái Phiên.Vì cái dáng người ấy quen lắm. Ngày ấy có lẽ mình cũng đã từng rung động trước anh, nhưng vì chỉ là một thóang qua, nên chúng mình đã đi lướt qua nhau....Tình yêu là một cái gì đó rất khó cắt nghĩa....Mình nhiều lúc cứ tưởng sẽ quên được anh nhưng hòan tòan bất lực với chính bản thân mình. Có những lúc mình gục đầu đau khổ và chỉ muốn khóc vì cái cảm giác nhớ nhung cứ ám ảnh. Gìờ này không biết có một phút giây nào anh nhớ đến mình không, hay là đã có vợ con rồi thì đã quên người xưa....Đôi lúc mình cũng thấy anh cũng không hẳn là một người hòan hảo. Có lẽ số phận đã an bài. Ai bảo mình sinh ra đã là một người kém tự tin. Mình đã để mất anh, mất đi một tình yêu đẹp để rồi suốt đời nuối tiếc.Anh vừa là nỗi nhớ, vừa là tình yêu , vừa là niềm tự hào của mình. Nhưng mình có nhầm không khi những lúc khó khăn nhất anh đã không ở bên mình. Nhưng đó cũng không phải là lỗi của anh. Tình yêu chỉ còn là những kỉ niệm ngọt ngào, cứ vương vấn và day dứt mãi không nguôi....

Thứ Hai, 28 tháng 6, 2010

Nước mắt của trời

'Tháng sáu trời mưa, trời mưa không dứt, trời không mưa anh cố lạy trời mưa. Anh lạy trời mưa phong kín đường về, và bên em tiếng đời đi rất vội....".Tháng sáu trời mưa như trút nước,đỉnh điểm là sau những đợt nắng nóng cháy da cháy thịt...Mưa ào ào cuốn trôi mọi bụi bặm , làm cho người ta được hít thở chút không khí mát mẻ.Rằm vừa rồi mình đi khóa lễ ở bên nhà mợ Hương.Lúc đi về giữa trời nắng chang chang, tự nhiên bên má phải có giọt nước ở đâu mát lạnh tạt vào. Rồi bên má trái cũng một giọt nước mát lạnh tạt vào làm mình sướng âm ỉ. Mình gọi đó là "nước mắt của trời"...Chắc đấy là nước thánh của Phật bà Quan âm nhỏ xuống người mình, mang lại cho mình nhiều niềm vui và may mắn. Hai giọt nước nhỏ vào hai bên má ấy nó mát kì lạ, không phải nước thường mà là nước mắt của trời, nước của thần tiên. Mà giữa trời trưa nắng nóng tự nhiên ở đâu có hai giọt nước kì lạ thế mới hay. Từ ngày chăm đi lễ chùa đến giờ mình thấy người khỏe hẳn ra, gặp nhiều may mắn.Chủ nhật vừa rồi đi sang chùa Hồng Phúc giỗ một năm anh Học, ăn cỗ chay ở bên đó.Anh Tư bảo phải sang lễ ở đấy và mang nước lọc sang lễ thì sẽ khỏi bệnh. Trong chùa có cả một bức tượng Phật bà bị vỡ nhưng rất linh, lần nào mình sang lễ cũng vào lễ ở chỗ Phật bà ngự vì Phật bà rất linh....Mình cũng thường hay đi lễ ở chùa nghèo, chùa này rất linh cầu gì được nấy, cầu cho trăm sự may mắn vạn sự lành...Mình ước gì Phật độ cho mình được khỏe mạnh cuộc sống yên ổn hạnh phúc. Mình cầu Phật cho gia đình trên dưới hòa thuận , may mắn nhiều phúc lộc....

Thứ Sáu, 11 tháng 6, 2010

Sao ta chon người này

Tại sao ta chọn người này mà không là người đó
cũng như giữa nước chanh và tắc đá

vì thói quen hay vì điều gì mà chính ta nhiều khi cũng không rõ
để rồi ta trượt dài xuống vực sâu...

Ta chọn người này vì đã bước bên cạnh ta dài lâu
ta chọn người này vì một đôi lần ta được chia sẻ
ta chọn người này vì có một ngày mưa ta được về trong chiếc dù xa lạ
ta chọn người này vì nghĩ rằng ta đã mắc nợ
một điều gì đó không thể gọi tên...

Tại sao ta chọn người này...có lẽ ta cũng đã quên...
có những quyết định trong đời không cần những lí do chính đáng
ta gật đầu giản đơn như bao cái gật đầu khác
ta nắm một bàn tay mà không bận tâm nhiều đến cảm giác
rồi cứ thế bước đi...

Tại sao ta không chọn người đó cho một lần đổi thay
người đã khóc như trẻ con khi mơ về ta trong giấc ngủ
người đã nói dù có ôm hôn ta vạn lần cũng không đủ
cho tất cả thương nhớ này...

Ta không chọn người đó như không chọn một ngày mưa bay
(nhưng ta chọn người này cũng đâu phải bởi ta yêu nắng ấm...)
ta không chọn người đó vì tin rằng cuộc đời quá rộng
(nhưng ta chọn người này cũng đâu phải bởi cuộc đời nhỏ nhoi...)

Tại sao ta không chọn người đó cho nước mắt lẫn với tiếng cười
hay ta chọn người này để mong được bình yên mà sống
nhưng làm sao biết sóng gió thì nhạt nhòa hơn là câm lặng
làm sao biết bình yên không chứa đựng trong lòng mình vực thẳm

Giữa người đó và người này...
tại sao ta không chọn người đó
dù chỉ để một lần trong đời được biết hơi ấm bàn tay!...






Thứ Tư, 9 tháng 6, 2010

Hai người đàn ông

Không phải mình sẽ so sánh hai người đàn ông với nhau. Một người là mối tình đầu của mình. Anh ấy tên là Hùng.Anh ấy phong độ đẹp trai, thái độ mẫu mực.Ngày xưa con gái ở huyện yêu anh ấy chết mê chết mệt, nhưng anh ấy chỉ yêu có mỗi mình mình. Nhưng mình cảm thấy lúc anh ấy yêu mình anh ấy yếu đuối lắm.Điều đó làm mình lo sợ, mình sợ một lúc nào đấy mình sẽ mất anh ấy. Tình yêu là điều khó hiểu, mình sợ anh ấy một ngày nào đó sẽ xa mình.Mà điều đấy cuối cùng cũng xảy ra. Mình và anh ấy có mối quan hệ của thủy tinh và pha lê. Đôi lúc mình là thủy tinh còn anh ấy là pha lê. Đấy là những lúc anh ấy thật mạnh mẽ thật ga lăng, còn mình thì điệu rớt ra, trông thật yếu đuối, mỏng manh như thủy tinh dễ vỡ. Còn những lúc mình là pha lê còn anh ấy là thủy tinh. Đấy là những lúc anh ấy yếu đuối còn minh thì trông xinh xẻo như một nàng công chúa trong chuyện cổ tích.Mình biết anh ấy yếu đuối vì anh ấy yêu mình. Thế cho nên khi mình mắc căn bệnh nan y đấy thì mình không còn đủ nghị lực để yêu anh ấy. Mình sợ anh ấy yêu mình sẽ đau khổ , tổn thương , vả lại mình sợ anh ấy khi yêu mình sẽ bị lay động vì căn bệnh của mình thế nên mình đã nói lời chia tay. Đơn giản vì mình sẽ không chịu đựng được nếu anh ấy nói lời chia tay trước.Thế đấy, mình coi đấy là một sự hy sinh. Mình hy sinh vì anh ấy, không muốn anh ấy nặng lòng vất vả vì mình. Điều đó làm anh ấy bối rối và đau khổ. Nhưng anh ấy không tìm ra được cách giải quyết. Anh ấy thầm lặng đau khổ, nhìn vẻ mặt anh câm lặng như thần chết...Đấy là khi mình đi lấy chồng, gã chồng mình xuất hiện đúng vào lúc mình tuyệt vọng nhất, đúng vào lúc mình nghĩ anh đã rời xa mình. Gã xuất hiện như một cơn gió nóng bỏng, làm cho trái tim đóng băng của mình tan chảy ra một cách thảm hại, đấy là một sự thay thế mà mình tự thầm nguyền rủa mình.Gã đến với mình và mình đã phải chịu đựng rất nhiều. Mình cảm thấy mất tự do, mất nhân quyền, nói tóm lại là thật ngán ngẩm. Gíông như mình tự đào một cái hố sâu rồi tự chôn mình xuống đấy. Hôn nhân mà như thế à.Chồng chẳng chịu đi làm kiếm tiền, vợ ốm quặt ốm quẹo.Rồi thói quen của gã là hay chửi bới, lăng mạ, bừa bãi bẩn thỉu, hay xem phim sex...Mình chịu đựng hết nổi.Nhưng trái tim mình tự động ấm lại, nó hiểu ra một điều, cần phải tìm ra một lối đi cho mình. Phải tìm lại chính mình.Lấy chồng xong mình già đi chục tuổi, béo lên hai chục cân. Còn đâu nàng công chúa xinh xẻo thủa nào. Mình thay đổi một cách khủng khiếp, đau;đớn triền miên. Mình luôn tự tìm cách thoát ra khỏi cuộc hôn nhân bất hạnh  ấy. Chịu đựng mãi những lời xúc phạm đến lúc không chịu nổi, và riêng cái khỏan văn hóa phẩm đồi trụy thì mình không sao tha thứ nổi cho anh ta...Mình mệt mỏi đến kiệt sức...mình quyết định sống li thân....Anh ta đúng là cơn ác mộng của cuộc đời mình. Nói đến đấy lại thấy xấu hổ với anh ấy.Gìơ đây mình là một cô bé co ro trong mùa đông giá lạnh, đau khổ tổn thương đã nhiều, tình yêu cũng cạn kiệt...Mình cũng đã tự tha thứ cho mình cho nhẹ lòng vì mình đã để mất anh ấy, người đàn ông duy nhất có thể đem lại hạnh phúc cho cuộc đời mình. Mình chúc anh hạnh phúc và dường như anh cũng đang thật sự hạnh phúc, đã có hai con nhỏ. Mình chắc chắn anh vẫn nghĩ đến mình, vì có người quen nói anh vẫn hỏi thăm về mình. Nhưng quá khứ chỉ còn là kỉ niệm. Âu cũng là số phận, bây giờ mình cũng đang sống yên ổn dưới mái nhà của cha mẹ.Sống vui với bạn bè, với công việc, tạm thời như thế đã. Hôn nhân mà bất hạnh thì tốt nhất là nên thóat ra thôi các bạn ạ. Như thế là giải pháp tốt nhất cho mỗi chúng ta để tìm lại chính mình và tìm lại những gì đã mất....

Thứ Bảy, 5 tháng 6, 2010

Aó bông bay

Áó bông bay mặc nhẹ như bông bay. Hôm nay mình lượn ra chợ mua được hai chiếc rất vừa vặn. Mặc vào thấy thoải mái lắm, tự tin hẳn lên. Áó này mà mặc sang Kiến thuỵ chơi thì vui phải biết. Mình rất thân với cô Nhung, cô Nhung có họ hàng với anh, nhưng người họ hàng khác của anh thì mình thấy xa cách và lạnh lùng lắm, nên không để ý đến. Chiều nay ngủ dậy ra tiệm gội đầu. Em Yến bảo mặt chị nhiều da chết lắm để em tẩy cho. Thế là em ấy vần vần vò vò cái mặt mình đến hơn nửa tiếng, xong rồi thì mặt láng coóng. Mình nhiều lúc cũng củ chuối lắm, không biết trang điểm cho đẹp rực rỡ lên. Aó bông bay cũng là do em Thuý gợi ý đấy chứ. Em í bảo :"bác Nga đổi mốt đi, mặc áo bông bay cho trẻ trung mát mẻ" Hì hì... thế là thực hiện luôn. Lại nói chuyện gội đầu, gội xong thấy hồng hào khoẻ mạnh hẳn ra, cuộc sống là hưởng thụ mà , đôi khi cũng phải biết hưởng thụ chút chút...he ..he...

Thứ Sáu, 4 tháng 6, 2010

dien vien han quoc


 



Đây  là diễn viên chính trong phim "Những chuyện tình ở havart". Đấy là một bộ phim tình cảm rất đặc sắc. Xem xong mình cứ nhớ mãi những nội dung chiếu trong phim.Chuyện tình yêu thật đẹp của hai người, cảnh những sinh viên học ở một trường đại học danh tiếng ở nước Mỹ, học nhiều quá đến phát điên, suốt ngày gào rú lên. Nhưng cô sinh viên Suin (đây là tên phiên âm theo tiếng việt) thì học hành rất trôi chảy và rất thông minh.Mình rất ngưỡng mộ những mẫu người như cô ấy, diễn viên vào vai rất đạt, phải nói là bộ phim hay miễn chê...

luong bich huu


Bao ngày qua dù tình yêu đã xa, đêm từng đêm nỗi nhớ chẳng phai nhoà. Bao ngày qua từng lời anh nói yêu, vẫn còn đây thật lòng không thể quên. Khi tình yêu đến em không nhận ra , để ngày hôm nay nỗi nhớ như dằm trong tim...