Thời buổi kinh tế thị trường suy thoái chán ghê, cửa hàng làm ăn cầm chừng không đầu tư được gì mới thêm, lượng khách có hạn, uể oải quá. Mình cố gắng vui lên mà không sao vui được.Hôm trước đưa bố 4 triệu để bố chữa răng không biết bố đã chữa khỏi chưa....Mình nghĩ về anh mà cảm thấy cuộc sống mong manh quá, có lẽ mình sẽ không nhắn tin cho anh nữa, sợ anh cảm thấy phiền toái, mình sẽ cảm thấy như mất mát một cái gì đó nhưng có lẽ như thế tốt hơn. Tạm thời cứ như thế đã, bây giờ mình cảm thấy tình cảm với anh đã lắng dịu, cảm thấy dễ chịu hơn, bớt day dứt hơn.... Hy vọng anh không cảm thấy nặng nề vì những tin nhắn của mình.
Mình cũng lười lên mạng lắm, chỉ những lúc có tâm sự gì thì mới vào chat với Hà để giải tỏa, mong sao cuộc sống của Hà bình yên và không hay gặp phải nhưng chuyện buồn như mình. Dạo này nhìn Hà không được tươi như trước, không biết cuộc sống của bạn có gặp trắc trở gì không?
Mình rất cảm ơn chị Hạnh vì chị đã tạo cho mình trang blog này để trút bầu tâm sự, em rất ngưỡng mộ bản lĩnh và sự thông minh của chị, chị ở trong sài gòn được gặp gỡ nhiều bạn bè vui chị nhỉ, chắc chị và Lan anh vẫn thường xuyên gặp nhau càfê cà pháo, em ở ngoài này chẳng có thời gian gặp gỡ bạn bè để xả stress, nhiều lúc chán lắm...
Lan anh ơi tôi rất nhớ cô, nhiều lúc thèm được ngồi chat với nhau như ngày xưa nhưng không làm sao có được. Cuộc sống của cô ở trong ấy thế nào, sao dạo này bọn mình lại xa cách thế nhỉ, tại tôi lười lên mạng hay tại cuộc sống cứ thế cuốn nhau đi khiến bọn mình không có thời gian chia xẻ như trước kia...cô vẫn sống bình thường và hạnh phúc vui vẻ đấy chứ, chắc là như vậy rồi vì một Lan anh mà tôi ngưỡng mộ sẽ không bao giờ để nỗi buồn len lỏi gậm nhấm tâm hồn mình đúng không cô?
Tháng 6 này là em dâu sinh cháu, mình không háo hức bằng đứa đầu nhưng cũng cảm thấy rất vui, hè này dì Nhung ra bắc chơi chắc là vui lắm đây, hy vọng mọi người đều bình yên mạnh khỏe, dồi dào tiền bạc và tràn đầy hạnh phúc, thương lắm cuộc sống ơi, yêu lắm bạn bè ơi...
Thứ Hai, 25 tháng 3, 2013
Thứ Bảy, 9 tháng 2, 2013
Tết 2013
Đêm 30 tết, 11h về đến nhà, tranh thủ tắm rửa sạch sẽ, ăn uống qua loa, lên gác thắp hương ban trung thiên rồi chuẩn bị đón giao thừa. Bầy một đĩa bánh kẹo hạt dưa ra ngồi nhâm nhi vừa xem tivi vừa ăn chờ thời khắc giao thừa thiêng liêng. Lòng thanh thản, nhẹ nhàng đón chúa xuân đang về. Mơ về anh, mơ về những người thân yêu, chương trình tivi hay quá....Sáng mùng một phải lên sớm để xông cửa hàng, tết năm nay thật thanh thản yên bình, lòng gợn chút buồn vì cháu Đức vắng nhà về quê rồi. Sáng mùng một đường sao vắng thế,chỉ có vài người đi lại, năm nay tết tư rộn ràng, hoa đào và hoa lan ngập trời nở đẹp quá, mọi người nhộn nhịp sắm tết đi lại trên đường như thoi đưa mắc cửi, một năm khó khăn đã trôi qua, mọi người tự nhủ lòng mình sang năm mới phải phấn chấn lên để có nhiều cơ hội hơn, gặt hái được nhiều thành công và nhiều may mắn hơn, đầu xuân mùng tuổi cho bố mẹ, cho các cháu nhỏ và cho các em ở cửa hàng để lấy hên...
Chủ Nhật, 13 tháng 1, 2013
Sắp tết
Chỉ còn một tháng nữa là tết, trái tim chộn rộn bao cảm giác yêu thương hăm hở... cầu mong năm mới đến bình an, mạnh khỏe, sung túc. Bạn bè, tiền bạc , tình yêu, cái gì cũng thế, cứ đến rồi đi, lên bổng xuống trầm mà mãi vẫn không sao đoán trước được là tại sao trái tim ta lại mệt mỏi buồn phiền đến thế. Xuống phố thấy dòng người qua lại lại qua, biết mình đã bước sang một tuổi mới, có những nỗi buồn không tên và có cả những niềm vui bất ngờ, chợt đến chợt đi trong nuối tiếc, bóng thời gian phủ mờ lên đôi chân chậm rãi và mỏi mệt, ai ơi có biết tim ta đang đau nhói vì một người ở nơi xa, một người muốn đến với ta mà không thể đến,muốn cầm tay ta một lần thôi mà cũng không thể,cò lẽ số` phận đã an bài để cho nhưng ai yêu thương nhau luôn nghĩ về nhau mà cũng cảm thấy ngọt ngào hanh phúc lắm rồi,Năm tháng trôi qua, mỗi mùa trôi qua , lá rụng về cội, ta già đi và những đứa trẻ cứ thế lớn lên trong tình người tri ân tri ngộ, đó là quy luật tất yếu của thời gian , là sự luân chuyển của dòng đời đôi khi nghiệt ngã khiến ta cảm thấy xót xa. Mỗi một mùa lá rụng là chợt thấy thu đi,đông qua xuân về và mùa hạ nắng chói chang , ta chợt cảm nhận tuổi xuân đã trôi qua trong lặng lẽ. Có những nuối tiếc những day dứt muộn màng cho số phận, nhiều lúc tự hỏi không biết bao lâu nữa xuân tàn, không biết bao lâu nữa xác lá kia rụng về cội, thăng hoa cùng với đất trời...Ta chợt cảm nhận không phải cơn gió kia là số phận xua tan hạnh phúc mà chính ta là người biết ta cần gì muốn gì , biết gì là hạnh phúc, là thăng hoa, là những ước muốn của bản thân, bản thân phải tự trải nghiệm mới biết được đâu là vị ngọt , đâu là vị đắng của cuộc đời. Mùa xuân đến, năm mới đến , ước sao cho vạn vật chuyển mình sinh sôi, hoa lá tươi màu, hạnh phúc ngập tràn dâng lên trong đôi mắt bạn bè và những người thân yêu nhất của chúng ta để cùng bước tiếp những chặng đường hăng hái và ngập tràn sắc xuân, xuân đã về, xuân đã về rồi, mở lòng ra với đất trời bao la thênh thang rộng lớn...
Thứ Sáu, 21 tháng 12, 2012
Tản văn
Ngày tận thế, ôi cái thế giới tươi đẹp này mà cũng có ngày tận thế? Cho bố một triệu để bố về quê góp tiền với các bác xây mộ cho ông bà, bố để tiền lủng lẳng trong túi áo treo ở mắc, thế là đứa nào đi qua thó mất, toi một triệu...thế là xong, đi đời một triệu, nửa tiếc nửa không. Tự nhủ , thôi mình không tiêu được thì để đứa khác nó tiêu hộ...hii hii... thây kệ..
Thỉnh thoảng mình cứ hay bị stress, không ngủ trưa được, lại leo lên xe máy đi lông nhông như ngựa ngoài đường. Trưa nay rủ Nguyệt đi bigC ăn uống vớ vỉn ở trong đó nào là cơm hộp, bánh kem, kem tươi...lúc về cũng ngót ngét 1h chiều. Định đi rửa xe máy ( mình gọi là đi tắm cho hoàng tử í mà ) vì xe bẩn quá lâu nay không chịu rửa, qua tiệm anh sửa xe đã đóng cửa đi đâu thôi đành để mai vậy.Cái sự đời nó vậy, thân thể béo béo tròn tròn, cứ ăn cơm nhà hai ba bữa lại ăn vặt mất mấy hôm....Sáng nay đi làm chứng minh thư mới, cái cô công an trẻ măng cứ vặn vẹo nào là sổ hộ khẩu sửa thì phải đi chứng nhận này nọ, ôi nhiêu khê thế thì con cũng vái cả nón....Đi sang cửa khác thì cô công an bên này lại dễ chịu nhận hồ sơ luôn chẳng thắc mắc gì... thế là xong vụ chứng minh, ngày 11/1/2013 đến lấy chứng minh mới.
Lắm hôm đi làm, đầu cứ bứt rứt ong ong khó chịu, nhìn cái gì cũng thấy cáu kỉnh bực tức, khó chịu thật .Hôm thì lăn ra ngủ li bì, hôm thì mắt mở thao láo chẳng ngủ gì cả. noel - từ giờ đến cuối tháng còn 900k để tiêu, số tiền 5tr trong thẻ ATM không dám động vào vì sợ nhỡ có việc gì cần dùng đến thì chết. Lương tháng có 2,5 tr cộng với tiền Chi cho thêm chi tiêu cũng tạm đủ, lại còn phải dè sẻn nữa chứ...hic ...nghĩ mà buồn...đời cứ thế...long đong lận đận lên voi xuống chó hòai chẳng ai thèm thương mình..hiii.... thôi kệ...
Đi lang thang lao đao ngoài đường ghé mấy shop ngắm nghía váy vót mà thèm thuồng vì mình béo ị không mặc được....hê hê...đời là thế , ôi cái sự đời ngẫm mà chán....đấy, cổ họng lại sưng tướng lên vì trời lạnh, vừa nãy làm hai cái bánh trưng rán tướng to tổ bố no hết cả bụng,ậm ạch. Trưa , hà gọi điện đúng lúc đang đi ngoài đường nên bập bõm chẳng nghe được bạn nói gì, đành cúp máy bảo bạn gọi lại sau. Thế là hết một ngày, qua hôm nay, qua ngày tận thế, mai thiên hạ lại làm ăn đì đùng, lại vèo vèo lượn xế, lại tiếp tục sống tiếp chứ còn sao nữa....
Thỉnh thoảng mình cứ hay bị stress, không ngủ trưa được, lại leo lên xe máy đi lông nhông như ngựa ngoài đường. Trưa nay rủ Nguyệt đi bigC ăn uống vớ vỉn ở trong đó nào là cơm hộp, bánh kem, kem tươi...lúc về cũng ngót ngét 1h chiều. Định đi rửa xe máy ( mình gọi là đi tắm cho hoàng tử í mà ) vì xe bẩn quá lâu nay không chịu rửa, qua tiệm anh sửa xe đã đóng cửa đi đâu thôi đành để mai vậy.Cái sự đời nó vậy, thân thể béo béo tròn tròn, cứ ăn cơm nhà hai ba bữa lại ăn vặt mất mấy hôm....Sáng nay đi làm chứng minh thư mới, cái cô công an trẻ măng cứ vặn vẹo nào là sổ hộ khẩu sửa thì phải đi chứng nhận này nọ, ôi nhiêu khê thế thì con cũng vái cả nón....Đi sang cửa khác thì cô công an bên này lại dễ chịu nhận hồ sơ luôn chẳng thắc mắc gì... thế là xong vụ chứng minh, ngày 11/1/2013 đến lấy chứng minh mới.
Lắm hôm đi làm, đầu cứ bứt rứt ong ong khó chịu, nhìn cái gì cũng thấy cáu kỉnh bực tức, khó chịu thật .Hôm thì lăn ra ngủ li bì, hôm thì mắt mở thao láo chẳng ngủ gì cả. noel - từ giờ đến cuối tháng còn 900k để tiêu, số tiền 5tr trong thẻ ATM không dám động vào vì sợ nhỡ có việc gì cần dùng đến thì chết. Lương tháng có 2,5 tr cộng với tiền Chi cho thêm chi tiêu cũng tạm đủ, lại còn phải dè sẻn nữa chứ...hic ...nghĩ mà buồn...đời cứ thế...long đong lận đận lên voi xuống chó hòai chẳng ai thèm thương mình..hiii.... thôi kệ...
Đi lang thang lao đao ngoài đường ghé mấy shop ngắm nghía váy vót mà thèm thuồng vì mình béo ị không mặc được....hê hê...đời là thế , ôi cái sự đời ngẫm mà chán....đấy, cổ họng lại sưng tướng lên vì trời lạnh, vừa nãy làm hai cái bánh trưng rán tướng to tổ bố no hết cả bụng,ậm ạch. Trưa , hà gọi điện đúng lúc đang đi ngoài đường nên bập bõm chẳng nghe được bạn nói gì, đành cúp máy bảo bạn gọi lại sau. Thế là hết một ngày, qua hôm nay, qua ngày tận thế, mai thiên hạ lại làm ăn đì đùng, lại vèo vèo lượn xế, lại tiếp tục sống tiếp chứ còn sao nữa....
Thứ Năm, 6 tháng 12, 2012
Kiến Thụy
Hôm nay trời đẹp , nắng hanh vàng , hai chị em ( mình và em Nguyệt ) rủ
nhau sang Kiến Thụy chơi. Chụp vài kiểu ảnh post lên blog cho vui
Thứ Hai, 3 tháng 12, 2012
Ngược dòng thời gian
Hôm nay rảnh rỗi ngồi đọc lại mấy bài viết trong blog hồi trước, thấy nội dung mình viết cũng hay ra phết. hi ...hi...Đọc lại thấy bao nhiêu kỉ niệm dạt dào đã trôi qua mất rồi. Mấy bài gần đây chẳng thấy bạn nào bình luận he ...he... Chắc tại nội dung viết chẳng có gì đặc sắc nên mọi người chỉ lướt qua thôi....hê ...hê...Mình vào blog của chị Người Hải phòng số 1 đọc miên man đến hơn 200 bài, sau mệt quá rồi thôi....Từ hôm có blog mình đỡ mệt mỏi hẳn, tâm trạng vui hơn nhiều. Blog của Lan anh và Hồng hà ( cafe sữa đá ) thì mình đã đọc hết các bài. Bây giờ mọi người không viết dài nữa mà toàn tải ảnh lên mọi người xem cho vui. Bao nhiêu cảm xúc chua cay thì đã viết ra hết rồi nên bây giờ chỉ còn vui thú với ảnh ọt, với những cảm xúc thường nhật. Có lẽ hơn một năm mình không vào blog nên mọi người đã lãng quên mình thật rồi....Chỉ còn hai tháng nữa là đến tết, sắp đón tết Qúy tỵ 2013, vui quá....Nhìn ảnh mình chụp gần đây trông già và béo quá... vì mình phải uống thuốc liên tục nên không làm cách nào mà trông xinh hơn được... so với ảnh chụp ở bài Nhớ năm cũ.. ( chụp với An ) thì trông mình già và xấu hơn nhiều... chỉ mới ba năm mà già nhanh thế nhể...chỉ tại thuốc ấy mà. Nhưng ơn trời sức khỏe đã ổn định và cuộc sống vẫn bình thường trôi. Mình dạo này thấy khỏe ra và ăn ngủ tốt mỗi tội mắc bệnh thèm tiền mãn tính , kinh niên các bạn ạ.....hê ... hê... kệ đời nó... cứ sống , cứ hưởng thụ mặc thế sự ra sao thì ra. Ở chợ đổ các sạp đã bắt đầu bán bánh kẹo... tết, không khí như trùng xuống những ngày giáp tết... Sắp tới là noel nên trong siêu thị đã bày bán đầy cây thông noel rồi nhưng dường như không khí vẫn im lìm đến ngột ngạt...hàng hóa và quần áo năm nay cũng ít hơn , toàn loại thường và rẻ tiền ....Đi chợ ngắm nghía chẳng thấy có gì mới, nhưng vào mấy cửa hàng đồng giá 130k thì rất nhiều mẫu mới và đẹp, nhưng khổ nỗi quần áo ấy chỉ dành cho mấy em siêu mẫu, chứ béo ị như mình sao mặc nổi , đành thòm thèm rồi bước ra....Mình đã có máy ảnh, cận tết phải đi chụp phố xá , chợ hoa ngày tết ở Hải phòng để post lên blog cho phỗng xem cho thỏa nỗi nhớ quê hương phỗng nhỉ... ( mà không biết phỗng có vào blog của tớ không đấy mà sao tớ chẳng thấy có hơi hám gì cả...)
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)




