Thứ Hai, 31 tháng 5, 2010

Nghe Lương Bích Hữu hát

 Nghe Lương Bích Hữu hát, mình nghe mãi mà không chán. Cái chất giọng vừa ngây thơ vừa dễ thương. Cảm giác vừa xúc động  vừa ngây ngất mà những người khác không có được. Cái lúc mà cô ấy luyến láy thì nghe phê không chịu được.Ngòai đời chắc là cô ấy xinh lắm, không biết cô ấy có người yêu chưa nhỉ.Mình thích cả cách ăn mặc và tất tần tật những cái gì thuộc về cô ấy. Mình chưa bao giờ có thần tượng nhưng nếu có thể gọi Lương Bích Hữu là thần tượng của mình thì cũng không sai. Cô ấy có cái phong cách của một girl xinh ,nhìn trông yêu yêu...

Thứ Tư, 26 tháng 5, 2010

ẢNH ĐẸP


Viết mãi cũng chán, mình vào mạng tải vài cái ảnh đẹp lên xem cho vui. Nhưng ko rành lắm, định tải một cái ảnh của diễn viên nữ chính trong phim : Những chuyện tình ở havart nhưng tải mãi ko được. Bộ phim đấy rất ấn tượng.Một đôi trai tài gái sắc thật đẹp. kết thúc phim cũng có hậu đấy chứ nhỉ...

Chủ Nhật, 9 tháng 5, 2010

Cảm nghĩ

  30/4 trôi qua rồi. mình chẳng có kỉ niệm gì đáng nhớ. Đọc blog của Lan anh , thấy bạn sống hạnh phúc quá. Lan anh ơi , nói thật tớ mơ ước có một cuộc sống hạnh phúc như bạn đấy. Điện thoại của tớ ko chụp hình được mà tớ cũng ko thích dùng những loại hiện đại quá.Đầu óc tớ tù mù như đêm 30,dốt lắm.Nhìn bông càng lớn càng giống Lan anh nhỉ. Nhưng đôi mắt chưa đẹp bằng mắt mẹ đâu nhé .Tớ cũng sắp có cháu bế rồi, nhưng ko phải là con đẻ của mình nên chưa vui hết cỡ được.Bây giờ mình đi làm ca sáng và tối.Thời gian rỗi ít hơn nên cũng đỡ buồn hơn. Mình vẫn có bạn bè thân thiết và bạn ở trên mạng. Nhiều người quan tâm tới mình làm mình rất vui. Bây giờ đi làm nhiều thời gian hơn nên sẽ ít suy nghĩ lung tung hơn.Các cụ nói ko sai: nhàn cư vi bất thiện. Mình dạo này ko nghĩ nhiều đến anh nữa, nhưng mình tự nhủ: mình yêu anh, điều đó thì thay đổi được gì nào.Hàng ngày mình vẫn một mình cô đơn lượn vèo vèo trên chiếc xế hộp, he he syrius chứ ko phải xế hộp. Thỉnh thoảng buồn lại chát chít với bạn bè cho vui. Tâm trạng rồi cũng nguôi ngoai dần. Ông thầy bói nói đúng, đến 34 tuổi là cuộc sống của mình ổn định. Tạm thời như thế cũng là hạnh phúc rồi.Thuốc thì cứ uống đều để ko tái bệnh nữa. Nga ơi, hãy yêu đời lên nhé, hãy cố sống như các bạn mình. Cuộc sống cứ thế bình dị trôi đi, thản nhiên như chưa hề có sóng gió trong đời. Đôi lúc mình chợt quên anh rồi chợt nhớ anh. Kỉ niệm chỉ còn là kỉ niệm. Mình cứ quanh quẩn trong cái vòng luẩn quẩn, yêu rồi nhớ rồi thương, rồi bạn bè , rồi công việc. Rồi thời gian cũng cuốn mình đi trong bao nhiêu chớp bể và mưa nguồn.Nhìn vào gương thấy mình vừa già vừa béo thì mình lại mơ ước được như người này người nọ. Nhưng mình vẫn cứ là chính mình thì hơn. Béo một chút cũng có sao đâu.Gìa một chút cũng được vì xuân qua đi xuân lại lại, con người ta ai chẳng già đi mấy nỗi. Mình vẫn ước mơ, giá mình có một gia đình nhỏ hạnh phúc như các bạn mình thì tốt biết mấy. Nhưng ông trời không cho ai tất cả. Mình bây giờ lười nghĩ đến chuyện yêu đương. Thèm có gia đình nhưng lại ngại. Mình tự mâu thuẫn với chính bản thân mình. Thế đấy, con người ta không ngừng tham vọng, ko ngừng mơ mộng để rồi tự mình lỗi hẹn với chính mình trong cuộc đời.Biết sao đây khi số phận đã an bài. Mỗi người đều có lá số của chính mình nên cũng không trách ông trời làm chi nữa. Thế nhé. bạn cứ yên tâm sống và cuộc đời sẽ tưởng thưởng cho bạn những điều mà bạn xứng đáng được hưởng. Điều mà bạn cần biết là nếu bạn là một cô gái nhu mì dịu dàng thì chíêc áo đỏ kia hẳn nhiên sẽ không làm bạn mạnh mẽ hơn được đâu.Thế nên hãy cố bằng lòng với số phận đi. Ngày mai nắng lên, và bạn lại thức dậy đón nắng sớm, đón một ngày mới bình yên bạn nhé. Cứ yêu đi, mở lòng ra với đời thì bạn sẽ nhận lại tất cả những gì mà bạn mong có được đấy thôi. Chào một ban mai nắng sớm bình yên.

Thứ Ba, 13 tháng 4, 2010

Yên tử - đỉnh núi trong sương

10h. Tại khách sạn Quý Hằng phòng207.Mai mèo và chị Yến đang loay hoay với đống đồ đạc.Mình gặp chị Yến ở hành lang, chị bảo: Cái Nga không chào chị thì chị tưởng bà nào ở khách sạn. He...he...ai bảo mình vừa già vừa béo....hiiiiiiii....kệ nó...miễn khoẻ là được.Một lát sau Thắng bác sỹ xuất hiện.Vừa nhắc đến ổng xong thì đã có mặt.Nhắc đến Tào tháo, Tào tháo đến ngay. Hi... hi....ông Thắng bị đuổi sang phòng con trai. Lát sau ổng quay lại trong bộ dạng quần đùi vải áo sơ mi. Trông buồn cười quá. Chuẩn bị đi tắm mà. Ổng bảo phải đi tắm thì bà Mai mới chơi với tôi.Thế là Mai mèo bèn lấy máy ảnh ra để chộp ảnh.Được một phen cười vỡ bụng. Ông Thắng chống trả quyết liệt. Sau không lại với 3 bà nên ông bèn vào buồng tắm lấy khăn tắm quấn quanh bụng, rồi ra ngoáy mông ngoáy đít cho Mai mèo chụp mấy phô, thế là xong hu...hu.... ; Đêm. Mình nằm không tài nào ngủ được. Thức trắng đêm. 3h sáng dậy lục cục chuẩn bị ra xe.Đi sớm để lúc lên cáp treo không phải đợi. Xe đỗ ở nhà hàng Trúc Lâm. Toàn đội nhà cả, 26 người.Mọi người đã chuẩn bị đấy đủ hết cả nhang, đèn, nến, sớ và đồ lễ. Ông Tuấn béo cũng đi, Tuấn đỗ đen ấy mà. He ...he ... gặp lại bạn cũ vui quá.Xe khởi hành. Đường đêm vắng tanh. Wao, trời mát mát, không lạnh mà cũng không nóng. Mọi người nói chuyện rôm rả. Đường đi khoảng 35 cây nên khoảng một tiếng sau là đã đến . Đầu tiên là đến đền Trình, mọi người mang đồ lễ vào. Trời vẫn còn tối, một người đại diện thắp nhang rồi khấn vái sì sụp. Sau đó mọi người cùng lội xuống suối rồi sang bên chỗ thờ cô, thờ cậu. Lúc xuống xe mấy người đổi tiền lẻ cứ bám theo. Mình vội quá cũng chưa kịp đổi. Xong lại lên đường đến nơi bán vé đi cáp treo. Mình và Chi và Tuấn rớt lại phía sau vì Chi mệt không đi nhanh được.Chi bị bệnh tim mà. Thế là Đỗ Tuấn phải cõng Chi leo lên cao. Cậu chàng khoẻ thật đấy.Hi... hi...hi,,,mọi người tạt vào đền giải oan trước làm mình và Chi và Tuấn phải chờ hơn một tiếng dưới chân cáp treo.Cuối cùng cũng đợi được.Lên cáp treo, thế là vi vu lên cao, cảnh đẹp quá , nhìn xuống rừng cây xanh mướt. Mình thốt lên: bọn mình đang lên thiên đường.Lên đến Hoa Yên , rồi lên đến An Kì Sinh. Từ An Kì Sinh phải đi bộ một đoạn để đi cáp treo lần hai. Sau đó phải leo đường núi lên chùa Đồng để bái vọng. Du khách đông thật đấy. Chi không leo được mà toàn là Tuấn phải cõng. Vừa vất vả vừa vui.Mọi người đi đường cứ kháo nhau: thế mới là vợ chồng chứ, chồng ga lăng thế nhỉ. He ...he...hết cáp treo lần hai thì Chi không lên được nữa. Lên cao không khí loãng nên Chi bị mệt.Mình và Tuấn leo tiếp. Đường đi dốc cheo leo nhìn xuống toàn mây núi. Lên đến chùa Đồng người chật ních. Mọi người lấy tiền lộc  vào chùa để lấy may.Mệt nhưng khoái trá lắm.Mình và Tuấn vừa đi vừa chụp ảnh. Mây che kín một toà tháp lớn. Phải đợi một cơn gió thổi qua mới chụp được toà tháp.Chụp hình chùa Đồng , chụp chuông đồng, vào làm công đức rồi bắt đầu xuống. Lối xuống toàn bậc thang nên đỡ mệt hơn.Xuống đến dưới thì đã đến trưa.Mọi người lấy bánh mì, giò , bưởi ...ra ăn rồi lên đường đi đền Cửa Ông và đền Mẫu.Chuyến đi vui thật.Lúc về còn rẽ qua đền Long Tiên ở Hạ Long. Cuối ngày về đến nhà khoảng 9h tối. Tổ chức ăn uống tại nhà hàng Trúc Lâm.Kết thúc một ngày đi chơi quá đã. Vui thật là vui, bạn bè nắm chặt tay nhau trong một ngày lễ hội thành công mỹ mãn.


 



 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


 


.

Chủ Nhật, 11 tháng 4, 2010

Gíâc mơ về một mái ấm bình yên

24 tuổi mình mới biết yêu lần đầu.Nhưng rồi tình yêu trôi qua trong tiếc nuối muộn màng.Anh ấy là một giấc mơ cứ tái hiện mãi trong tim.Nghe nhiều bản nhạc buồn và nhớ anh.Nhưng biết ko bao giờ có thể có anh bên mình.Cuộc hôn nhân của mình thất bại hòan tòan.Từ đó mình luôn có cảm giác chông chênh.Mơ ước một mái ấm gia đình, một nhóc con dễ thương , xinh xắn như bạn thân của minh nhưng càng nghĩ càng thấy tủi.Năm nay mình đã 35 rồi.giấc mơ về một mái ấm gia đình chỉ là xa xôi diệu vợi.Nhìn thỏ bông nhà Lan anh thèm lắm.Mình cảm thấy tuổi già ập đến rồi....He he ...bạn nào đọc bài này thấy tớ cải lương quá nhỉ. Hàng ngày đi làm rồi về lại lăn ra ngủ. Cuộc sống buồn chán quá, đơn điệu.Nhưng như thế đối với minh cũng là tốt rồi.Mình chỉ cần một cuộc sống yên ổn và khỏe mạnh.Thế thôi....

Thứ Năm, 18 tháng 3, 2010

Nhớ anh quá

Nỗi nhớ cứ day dứt, miên man.Bận quá không sang Kiến thụy được.Mình mở vài bản nhạc quen thuộc lên nghe: Tình đã đổi thay


Đã biết khi yêu là khổ đau, mà sao con tim vẫn dại khờ


Lòng người thay đổi, cuộc đời nhiều gian dối mà ta đâu có biết được đâu


Đúng vậy, từ khi yêu anh em đã biết thế nào là đau khổ,nghĩ lại quá khứ đẹp lung linh lòng càng đau khổ hơn.Em không gian dối mà sao lòng như là dối gian, lòng không thay đổi mà sao như là đổi thay.


Hôm qua khi yêu thì vẫn tin, rằng ta vẫn mãi yêu nhau hòai


Nhưng rồi ngày hôm nay đi về ngày hôm qua , dường như chỉ mãi là giấc mộng


Bài hát hợp với tâm trạng của em, vẫn biết không thể quên anh nhưng đúng là tất cả chỉ như là một giấc mộng, một giấc mộng cứ đi về trong tâm trí, gây cho em một nỗi đau day dứt không nguôi.


Ta trao cho em một trái tim , bao nhiêu yêu thương và đắm say


Mà sao em vội vã quay lưng không một câu


Em đã bóp nát một trái tim, một trái tim đêm đêm thầm nhớ em


Thầm khao khát hình bóng em  thuở ban đầu.


Lời bài hát như là dòng tâm sự chân tình của anh,làm em thật cảm động.Vì sao anh đi học 2 năm mà không viết cho em một lá thư, làm em tuyệt vọng. Em sống buông lơi,chơi vơi trong tuyệt vọng.Em đã đầu hàng số phận.Tâm hồn em đấy cảm giác tội lỗi anh có biết không?


Bài hát: Chia xa do Lâm Chí Khanh trình bày:


Em như là hoa , bướm xinh bay trong chiều tà. Ta như muôn lòai chim đến trong đêm. Mê say cùng ai, khát khao yêu thương tình nồng,bỏ lại đây bao nhiêu nụ hôn đắng cay môi.


Ngày xưa yêu nhau, hai đứa cùng sáng rực lên như hai thiên thần...Đấy là em cảm nhận thấy thế. Yêu thật say  đắm nồng nàn. Nhưng căn bệnh tụt huyết áp dày vò thân thể em từng ngày. Em yếu ớt như sên sên, chỉ nghĩ về anh mà thấy lòng yếu đuối tủi hờn.Tình yêu của chúng mình mang một màu sắc lãng mạn thái quá.Em biết, anh cũng đau khổ không kém.Có lẽ chia tay nhau thì hơn, phải không anh.Nhưng tình yêu có lí lẽ riêng của nó....Em cứ vấn vương nhớ anh hòai mãi không thôi....


Người yêu ơi anh đang xa em nhớ em thật nhiều, bỏ lại đây bao nhiêu nụ hôn trong gió, nhớ thương tình yêu đã phai...


Em cảm nhận được nỗi nhớ trong anh, vì em cũng đã từng trải qua cảm giác đó.Chưa một lần đặt môi hôn, chưa một lần nắm tay nhau, tình yêu chúng mình trôi qua trong tiếc nuối.Anh đã đi về một bến bờ hạnh phúc khác...cô ấy đã sinh cho anh hai nhóc con xinh xắn...


Xa vòng tay người yêu anh khao khát gì mình được yêu thương...Bao niềm đau còn đây anh luôn nhớ về cuộc tình chia ly....


Không biết có khi nào anh gặp lại em trên đường, ghé một quán cafe nói chuyện. Em ghen với cô ấy, anh biết không?


Bài hát: Dằm trong tim do Lương Bích Hữu trình bày:


Bao ngày qua, dù tình yêu đã xa.Đêm từng đêm nỗi nhớ chẳng phai nhòa.Bao ngày qua từng lời anh nói yêu.Vẫn còn đây thật lòng không thể quên.Khi tình yêu đến em không nhận ra, để ngày hôm nay nỗi nhớ như dằm trong tim.


Vì một tình yêu không thể nói, vì một hình dung không thể quên.Vì ngày anh đến em vô tình để mình anh lạnh lùng.Rồi ngày tình đi xa thật xa, rồi ngày con tim đã nhận ra, nhưng chỉ còn biết nhớ biết thương trong muộn màng nỗi đau....


Vì một tình yêu không thể nói , vì một hình dung không thể quên, vì dằm trong tim em cứ thế nhói đau khi đợi chờ, chờ một ngày anh sẽ lại đến, và em sẽ không để lần nữa mất anh vì không biết yêu anh quá dại khờ....


Lời bài hát nói thay hết tâm trạng em rồi nhé.


Bài hát :Chia đôi cơn mơ do Lương Bích Hữu trình bày


Ngày anh đã đến làm lòng em cứ nhung nhớ , anh ơi em đây thật lòng muốn yêu anh rất nhiều. nhưng em còn có vấn vương mối duyên tình cũ không thể yêu anh như bao cô gái yêu một người. Đành thế anh nhé thôi thì mình cứ như thế chia đôi cơn mơ rồi sẽ biết em yêu ai nhiều.Em đây thật muốn quên đi mối duyên tình xót xa để được bên anh không lo lắng không buồn phiền.


Khó quá anh ơi biết sao để quên một người. Khó quá anh ơi làm sao đến với anh,Vì em đây đang manng trái tim em cần anh.


Là thế ta đó con đường đã thấy phía trước, nhưng sao em không thể nào bước qua con tim mình.....


Hai bài hát đã diễn tả hết tâm trang của em rồi,còn lời nào để nói với anh nữa đây,mất anh thật rồi sao....


 


 


 

Thứ Năm, 25 tháng 2, 2010

Con đường tình yêu

Thi thoảng có một lúc nào đó bồn chồn, nao nao mình lại phóng xe sang Kiến Thụy chơi.Mỗi lần đi như thế thú vị lắm, như là được trở về quê chơi.Không hiểu sao mảnh đất ấy lại quen thuộc với mình đến thế.Đó là con đường tình yêu. Mình gọi như vậy là có ý nghĩa riêng của nó.Bởi vì mỗi lần sang Kiến Thụy là một lần nhớ về anh.Nơi đây có bao nhiêu là kỉ niệm.Ngày xưa anh chở mình đi chơi,đi ăn chè, hai đứa ngồi sát vào nhau, người nóng rực như lửa.Có những buổi chiều lãng đãng mây trôi, đồng lúa xanh rì. Gío từ sông thổi vào mát rượi. Cứ mỗi lần nghĩ về anh mình lại tự hỏi, không hiểu vì sao. Tất cả như một dấu chấm than.Tình yêu là một dấu lặng xao xuyến.Mình vẫn không hiểu tại sao. Mình yêu anh nhiều như thế, gặm nhấm tình yêu như một loài côn trùng nhỏ. Mà vẫn mất anh.Mình cứ luôn luôn hỏi vì sao , tại sao. Tại sao không thể đến với nhau như bao đôi tình nhân khác.Một niềm đau nhẹ nhàng lan toả. Mình cứ nếm trải đi nếm trải lại nhiều lần. Một nỗi đau day dứt khó tiêu tan.Đã bảo đừng yêu anh nữa, nhưng trái tim thôi thúc không chịu nghe lời. Mình mường tượng ra cái dáng của anh dắt con đi chơi mà lòng dậy lên một nỗi ghen ghét ngấm ngầm. Cảm giác ấy ăn mòn trái tim mình đến nỗi han rỉ. Cả cái dấu hỏi tại sao không bao giờ trả lời được ấy. Rồi lại đau buồn lại gặm nhấm buồn đau. Chỉ thỉnh thoảng sang Kiến Thụy chơi cho lòng thanh thản dịu bớt. Cứ như là một lần đi đổi gió vậy thôi.Đừng đau nhé đừng buồn nữa nhé Kiến Thụy ơi.